Hôm nay em xin gửi tới anh chuyện của em, mong mọi người chia sẻ về việc giữ lửa hôn nhân.
Vợ chồng em cưới nhau khá sớm, khi mới học xong đại học. Lúc đó em nghĩ đơn giản lắm, yêu thì cưới và cưới về ở chung thì chia sẻ rồi làm việc phấn đấu thôi. Em cũng là người tự tin là mình làm được, lo được cho vợ con nên em cũng cứ bước đến thôi. Đến giờ sau gần 7 năm thì vợ chồng em đã có 2 nhóc nhỏ, 2 con đều xinh, ngoan và lễ phép.
Em thấy các vấn đề của các cặp đôi đa số đều nằm trong số sau: tài chính, nuôi con, gia đình nội ngoại, ngoại tình.
Em viết sau đây thực sự chỉ mong mọi người chia sẻ về cách mọi người giữ lửa hôn nhân, em không xin tư vấn gì vì chỉ người trong cuộc mới hiểu và em sẽ viết xúc tích nhất để a Tú và bạn đọc hiểu được về tình trạng của vợ chồng em.
Về tài chính hay nhu cầu cơ bản nhất của vợ chồng, nuôi con thì đến giờ vợ chồng em cũng ổn, không đáng lo. Nhà ở nơi đẹp nhất SG, xe hơi đã có từ lâu, thu nhập mỗi tháng tốt. Cả vợ và em đều phấn đấu được có chỗ đứng ở công ty nên đều là người có trải nghiệm, có thu nhập, có học vấn và lối sống hiện đại.
Hai con em đều xinh, 2 cháu đều được đi học những nơi tốt, chăm chút đầy đủ. Cuối tuần em và vợ cũng luôn dành thời gian cho con đi chơi, tối về chơi với con nên 2 cháu được lớn lên trong tình yêu thương của gia đình và đầy đủ về vật chất.
Gia đình nội ngoại không quá khó. Vợ chồng em ở riêng từ lâu rồi và bố mẹ em hay bố mẹ vợ không bắt buộc việc phải về chăm sóc ông bà hay yêu cầu gì khó khăn (em là người Bắc). Nhiều khi đọc nhiều bài bố mẹ khó, thì đó không phải bố mẹ em. Bố mẹ chồng thương con dâu còn hơn em, gì cũng bênh.
Còn về ngoại tình, hay quan hệ ngoài luồng, cũng không có. Em biết mình muốn gì, người khác muốn gì nên biết cách giữ khoảng cách không cho người ta cơ hội. Vì em yêu 2 con nên em không muốn gây gì rủi ro xảy ra cho 2 cháu. Mỗi ngày em đều sáng đưa con đi học, đi làm về em đều về đúng giờ, đón con, chơi với cháu, tắm rồi cho con ăn, ru cháu ngủ. Thực sự tới giờ, thì mỗi việc này làm em thấy có ý nghĩa nhất, niềm vui duy nhất.
Còn về vợ chồng em, thì giống như 2 người bạn sống chung với nhau lâu. Em nghĩ có thể bắt nguồn từ việc e và vợ đã từ rất lâu rồi không sex dù em và vợ đều còn trẻ (Under 30). Em không biết mọi người làm cái này như thế nào, mà nhiều người có thể đam mê nó. Cả e và vợ đều thấy nó khá bình thường, không có thì cũng chẳng sao. Nên đến giờ em thấy thực sự không sex cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Vợ chồng em vẫn đi ăn sáng, cà phê mỗi sáng. Em thường đón vợ đi làm về rồi cùng nấu cơm tối, cùng ăn cơm. Nhà em có người giúp việc và gần như đầy đủ cái loại thiết bị phụ trợ nên việc nhà của vợ em thực ra không có gì nhiều.
Nhưng mọi thứ hiện trở nên khá nhạt nhòa với vợ chồng em. Nhiều khi có những việc khá nhỏ nhưng có thể khiến vợ chồng chiến tranh lạnh nhiều ngày, sẵn sàng nói về việc ly hôn dù lý do bắt đầu cãi vã rất tầm thường. Em vẫn đủ tinh tế để động viên, chia sẻ những khi vợ cần, hay tặng quà nhiều khi bất kể dịp gì. Em không biết nữa, cảm giác cuộc hôn nhân này cứ như bị gặm nhấm dần dần mỗi ngày vậy. Giống như rễ cây không cứng, nhưng lại có thể len lỏi sâu và trong các khe nứt và mối nối của cây cầu, dần dần và lâu ngày làm nứt vỡ hết cả. Nhưng bản thân cây cầu thì vẫn tồn tại, vẫn có thể dùng dù yếu đi. Cây cầu dù bị nứt nhưng không sụp đổ, lay lắt vì những chất kết dính mới mơ hồ (là những đứa trẻ), mặc cho người ngoài nhìn vào trầm trồ là đẹp nhưng bản thân nó biết là không ổn.
Em đặt tiêu đề bài như vậy vì thực sự giờ sau khoảng thời gian sống chung, vợ chồng em đã vượt qua được giai đoạn yêu cầu về vật chất, vượt qua khó khăn về gia đình, chăm sóc con hay cả việc giữ mình sạch. Nhưng đến giờ thì lại mơ hồ tự hỏi về ý nghĩa hôn nhân này. Giờ sống vì sự hạnh phúc, niềm vui của 2 người, của mình hay là ở chung nhà chỉ để 2 con vui, bố mẹ 2 gia đình nhìn vào được yên tâm.
Em cảm ơn mọi người, mọi cmt em đều sẽ đọc. Mong mọi người có thể chia sẻ về cách vượt qua sự mơ hồ, đi tìm ý nghĩa của hôn nhân này.

0 Nhận xét