EM ĐÃ VƯỢT QUA NHỮNG ĐỚN ĐAU CŨ

 Thân gửi các chị em

Em là một single mom, em ly hôn được hơn 4 năm rồi và em đang nuôi 1 cậu nhóc 8 tuổi. Bọn em yêu nhau đc 8 năm thì cưới, sống với nhau đc 6 năm thì ly hôn. 



Em ly hôn vì chồng em ngoại tình, ly hôn sau 2 năm sống ly thân, khoảng thời gian trước ly hôn là khoảng thời gian khủng hoảng nhất đối với em. Em đã chấp nhận tha thứ cho chồng 3 lần, đó là điều em chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể làm được. Tuy nhiên, cuối cùng đứng trước người đàn ông không còn chút tình cảm gì với vợ, ko còn hướng về gia đình, em đã tự đặt ra cho mình câu hỏi vậy mình chấp nhận sống như này đến bao giờ, cho đến khi nào chồng mình sẽ lại yêu mình hay sẽ lại tiếp tục phải tha thứ thêm nhiều lần nữa. Và em quyết định buông, đau chỉ duy nhất lần này nữa thôi. 

Em đã ly hôn khi em vẫn còn tình cảm với chồng nên đó là điều rất đau đớn nhưng em ko nuối tiếc. Khi lần đầu em phát hiện ra chồng em ngoại tình em đã sốc thực sự vì trong suy nghĩ của em luôn là chồng em rất yêu em như kiểu ko có em thì ko sống đc. Nên thực sự cú sốc đó quá lớn với em. Nhưng em vẫn chấp nhận tha thứ. Lần thứ 2 em đã quá đau khổ và em đưa con về ngoại, thật trớ trêu suốt khoảng tgian đó em nhận ra em vẫn còn yêu chồng nhiều lắm, em khóc hàng đêm và em đã tự suy nghĩ rất nhiều, em nghĩ rằng mọi chuyện như vậy ko thể chỉ từ 1 phía mà phải xem xét lại từ 2 phía, em thấy mình còn là 1 người vợ thiếu sót chưa chăm sóc chồng đc chu đáo, và em tự nhủ nếu em quay về em sẽ cố gắng để thay đổi, nếu còn ko cứu vãn đc nữa thì em sẽ ko còn phải cảm thấy nuối tiếc. Rồi sau nửa năm chồng em đón em về, em đã cố gắng thay đổi mình nhưng sau tất cả những lời hứa em lại bị phản bội một lần nữa. Em đau khổ cùng cực nhưng em vẫn cố gắng tự cho mình và cho chồng thêm 1 cơ hội nữa. Cho đến khi em sống trong tình cảnh 2 người ở cùng nhà nhưng ko nói chuyện, ko chia sẻ, ko nhìn nhau, ngủ cùng giường mà mỗi người 1 góc. Hàng ngày em chứng kiến chồng em đau khổ trong men say khi buộc phải quên đi bồ. Tận cùng của nỗi đau em đã quyết định buông. Ko còn đau đớn, ko còn dằn vặt, ko còn những đêm mất ngủ lo lắng khi chồng rượu say chưa về. Thật may mắn cho em khi gia đình, bạn bè, đồng nghiệp tất cả đã giúp em vượt qua nó một cách nhẹ nhàng nhất. Tuy nhiên, cũng phải mất 2 năm em mới cảm thấy ko còn cô đơn trống trải. 

Hiện tại, con ở với em nhưng cuối tuần về nội, bố nó hàng ngày vẫn gọi điện cho nó hoặc hôm nào rảnh vẫn sang đón nó đi học. Bọn em chỉ nc về con, cũng có những lúc cùng đi ăn, cùng đi chơi. Cả 2 đều chưa lập gia đình mới, bố nó có người yêu hay ko thì em ko biết nhưng hơn 4 năm em chưa từng quan tâm đến ai. Mọi người cũng nói là bọn em nên quay về với nhau nhưng câu trả lời là không bao giờ vì em ko còn tình cảm nữa. 

Lâu nay em vẫn luôn tự hỏi điều mình thực sự muốn là gì. Mình sẽ sống như này hay đến 1 lúc nào đó mình lại yêu một ai đó và mình sẽ lại kết hôn. Em đã gặp một người, em chưa yêu anh ấy chỉ quan tâm đặc biệt giống như trên tình bạn dưới tình yêu, nhưng em cảm nhận đc anh ấy thực sự rất trân trọng em và anh ấy muốn lấy em. Lần đầu tiên anh ấy nhắn cho em anh ấy uống rượu với bạn và về muộn tầm gần 12h đêm, sau rất nhiều năm em lại có cảm giác lo lắng này. Và lần thứ 2 anh ấy lại nhắn cho em anh ấy đi uống với bạn vui vẻ sau khi đá bóng cũng về tầm gần 12h đêm. Em ko thấy vui với niềm vui của anh ấy, cả 2 lần đều ko vui, nó làm cho em nhớ lại cảm giác của 6 năm kết hôn 365 ngày nhân với 6 năm gần như ngày nào em cũng ngửi thấy mùi rượu, nó thực sự ám ảnh em. Giờ đây điều đó một lần nữa làm em bị ám ảnh. Lâu lắm rồi em mới lại cảm nhận được nỗi đau đó gần đến vậy. Nếu việc như này sẽ vẫn xảy ra thì việc em cảm thấy lo lắng sẽ vẫn tiếp tục. Em đã nghiệm ra được điều em thực sự muốn là gì, chính là sự bình yên, sự bình yên trong tâm hồn. Có thể cả đời này em sẽ ko gặp đc người nào yêu thương trân trọng em như thế nữa nhưng nếu bước tiếp với một ai đó em chỉ muốn sống một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc ít nhất là vui vẻ, hạnh phúc hơn bây giờ, ko phải một cuộc sống chấp nhận và cam chịu. Thà cô đơn trong hạnh phúc còn hơn là hạnh phúc trong đau khổ. 

Em thấy vui vẻ, hạnh phúc với cuộc sống hiện tại. Được làm điều mình muốn, ăn món mình thích. Giờ em biết điều mình thực sự muốn rồi, biết thế nào là đủ thì có sống cô đơn cả đời vẫn vui vẻ, hạnh phúc. 

Bài viết thực sự dài, để chia sẻ cho những ai đang chênh vênh chưa tìm được lối thoát trong cuộc hôn nhân bất hạnh. Hãy yêu mình trước, con bạn sẽ hạnh phúc khi bạn hạnh phúc. Và điều em nghiệm ra cuối cùng trong câu chuyện chia sẻ này là dù bạn cô đơn nhưng bạn hạnh phúc thì đó là một cuộc sống hạnh phúc bạn ạ.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét